Năm 1942, Viktor Frankl bị bắt và đưa vào Auschwitz.
Mọi thứ bị tước đoạt: đồ đạc, tên gọi, gia đình, cả bản thảo đời mình.
Trong trại, cái chết đến lặng lẽ – bằng đói, lạnh và tuyệt vọng.
Frankl quan sát và nhận ra:
không phải hoàn cảnh quyết định ai sống sót, mà là ý nghĩa người ta còn giữ.
Có người chết nhanh vì không còn gì để chờ.
Có người kiệt quệ vẫn sống, vì một lời hứa, một người thân, hay một việc chưa xong.
Ông hiểu: con người có thể mất mọi tự do bên ngoài,
nhưng vẫn còn tự do cuối cùng – quyền chọn thái độ trước số phận.
Ông chia bánh mì, giữ lòng nhân, yêu thương ngay cả khi không được đáp lại.
Không để mình sống sót như một thân xác, mà như một con người.
Frankl sống sót, trở về Vienna, viết lại Con người đi tìm lẽ sống.
Thông điệp của ông giản dị mà khắc nghiệt:
mà là điều ta chọn giữ khi đời tước đoạt tất cả.
Và ông gọi cách sống đó là trách nhiệm,
là tình yêu, ngay cả khi không còn gì.
Mọi thứ bị tước đoạt: đồ đạc, tên gọi, gia đình, cả bản thảo đời mình.
Trong trại, cái chết đến lặng lẽ – bằng đói, lạnh và tuyệt vọng.
Frankl quan sát và nhận ra:
không phải hoàn cảnh quyết định ai sống sót, mà là ý nghĩa người ta còn giữ.
Có người chết nhanh vì không còn gì để chờ.
Có người kiệt quệ vẫn sống, vì một lời hứa, một người thân, hay một việc chưa xong.
Ông hiểu: con người có thể mất mọi tự do bên ngoài,
nhưng vẫn còn tự do cuối cùng – quyền chọn thái độ trước số phận.
Ông chia bánh mì, giữ lòng nhân, yêu thương ngay cả khi không được đáp lại.
Không để mình sống sót như một thân xác, mà như một con người.
Frankl sống sót, trở về Vienna, viết lại Con người đi tìm lẽ sống.
Thông điệp của ông giản dị mà khắc nghiệt:
Ý nghĩa không đến khi đời dễ dàng,Con người không cần hạnh phúc để sống.
Con người cần ý nghĩa.
mà là điều ta chọn giữ khi đời tước đoạt tất cả.
Và ông gọi cách sống đó là trách nhiệm,
là tình yêu, ngay cả khi không còn gì.