VÌ SAO NHIỀU ĐỨA TRẺ ĐƯỢC NUÔI TRONG ĐỦ ĐẦY LẠI LỚN LÊN YẾU ĐUỐI?
(Muốn con hóa rồng, đừng nuôi con như gà công nghiệp)
Sự thật khó nghe là thế này:
Nhiều đứa trẻ thất bại không phải vì đời quá khắc nghiệt, mà vì cha mẹ quá mềm lòng.
Thương con không phải là làm thay con mọi thứ.
Thương con là dám đứng yên khi con ngã, để con tự đứng dậy.
Thương con là nén xót xa, để con tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.
Ngày hôm nay bạn che chắn cho con một cú ngã nhỏ,
Ngày mai đời sẽ tặng con một cú ngã rất đau.
Chúng ta đã thấy quá nhiều đứa trẻ:
– Không biết tự quyết
– Sợ sai, sợ trách nhiệm
– Gặp khó là chờ người khác cứu
Không phải vì chúng kém cỏi.
Mà vì chưa từng được “cho phép” chịu khổ.
Làm cha mẹ hiền thì dễ.
Nhưng làm cha mẹ tỉnh thức thì rất khó.
Khó ở chỗ:
– Dám để con tự loay hoay
– Dám để con thất bại
– Dám để con buồn, con thiếu, con chờ đợi
Bởi mỗi lần như vậy, người đau nhất không phải là con,
mà là chính cha mẹ.
Nhưng bạn hãy tự hỏi:
Nếu hôm nay con không tự giặt quần áo mình mặc,
Không tự dọn bát cơm mình ăn,
Không tự đối diện một điểm kém ở trường,
thì sau này con lấy gì đối mặt với sóng gió cuộc đời?
“Khắt khe” đúng lúc không phải tàn nhẫn.
Đó là lòng trắc ẩn của người nhìn xa.
Con ngã – đừng vội đỡ.
Con sai – đừng vội cứu.
Con muốn – đừng vội cho.
Hãy cho con trải nghiệm, thay vì bao bọc.
Nhưng ranh giới giữa dạy con và áp đặt,
Giữa buông tay và bỏ mặc
mong manh vô cùng.
Muốn “tàn nhẫn” đúng cách,
Cha mẹ phải có Chánh Kiến.
Chúng ta nhận ra một điều:
Mọi phương pháp rồi sẽ lỗi thời.
Chỉ có TÂM THỨC CỦA CHA MẸ là gốc rễ quyết định số phận của con
(Muốn con hóa rồng, đừng nuôi con như gà công nghiệp)
Sự thật khó nghe là thế này:
Thương con không phải là làm thay con mọi thứ.
Thương con là dám đứng yên khi con ngã, để con tự đứng dậy.
Thương con là nén xót xa, để con tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.
Ngày hôm nay bạn che chắn cho con một cú ngã nhỏ,
Ngày mai đời sẽ tặng con một cú ngã rất đau.
Chúng ta đã thấy quá nhiều đứa trẻ:
– Không biết tự quyết
– Sợ sai, sợ trách nhiệm
– Gặp khó là chờ người khác cứu
Không phải vì chúng kém cỏi.
Mà vì chưa từng được “cho phép” chịu khổ.
Làm cha mẹ hiền thì dễ.
Nhưng làm cha mẹ tỉnh thức thì rất khó.
Khó ở chỗ:
– Dám để con tự loay hoay
– Dám để con thất bại
– Dám để con buồn, con thiếu, con chờ đợi
Bởi mỗi lần như vậy, người đau nhất không phải là con,
Nhưng bạn hãy tự hỏi:
Nếu hôm nay con không tự giặt quần áo mình mặc,
Không tự dọn bát cơm mình ăn,
Không tự đối diện một điểm kém ở trường,
“Khắt khe” đúng lúc không phải tàn nhẫn.
Đó là lòng trắc ẩn của người nhìn xa.
Con ngã – đừng vội đỡ.
Con sai – đừng vội cứu.
Con muốn – đừng vội cho.
Hãy cho con trải nghiệm, thay vì bao bọc.
Nhưng ranh giới giữa dạy con và áp đặt,
Giữa buông tay và bỏ mặc
Muốn “tàn nhẫn” đúng cách,
Cha mẹ phải có Chánh Kiến.
Chúng ta nhận ra một điều: